Tạm Biệt!

232

Vì tạm biệt là một từ buồn nhất,

Nên mỗi lần đưa nhau về

Em đều mỉm cười và nói,  “hẹn lần sau”…

 

Dù luôn tự nhủ trong lòng,

chắc đây là lần cuối.

Thật nhiều lần sau và thật nhiều lần cuối

Trái tim bợt bạt nát nhàu…

 

Thực ra, dẫu có tránh né bằng lời “hẹn lần sau”

đến bao nhiêu lần đi nữa,

Có cố dối lòng rằng yêu thương chưa từng vôi vữa

Cũng sẽ đến một lần, một lần cuối đôi mình.

 

Tiếng “Tạm biệt!” sau cùng

rơi vào khoảng lặng thinh…

Biết là không duyên nợ

chẳng trông gì lai sinh,

Nên càng tin tạm biệt là từ tồi tệ nhất.

 

St.

Bình luận