Lối vào…

133

Ấy ơi cho tớ hỏi… đường vào trái tim ấy đi lối nào?

– Ấy hỏi làm z..ỳ ? Xa lắm. Khó khăn lắm… Nhiều người còn ko đến được kia….

– Nhưng cứ nói đi nào!

– Được rồi nhá! Bây giờ đi thẳng này, xong ấy sẽ nhìn thấy 1 cái thành phố tên là “người quen”. Đông lắm í, nhưng cứ đi thẳng thôi. Đơn giản… Nếu đi qua được rùi, thì phải đi 1 tẹo nữa, ấy sẽ thấy 1 thị trấn tên là “bạn”. Lúc này thì chả cần ấy nổi bật tớ cũng nhận ra rùi…

Nhưng ở đây thời tiết không đc đẹp lắm. Nên ấy phải đi qua những ngày nắng, mưa, gió, bão…… xong rồi thì sẽ gặp 1 cái ngã 4 tên là “trái tim”.

Đừng do dự, hãy đi thẳng về phía trước. Đến nơi rùi thì ấy sẽ thấy ít người nữa cơ. Đến đấy thì ấy phải bít lắng nghe và đi. Không thể đi nhanh vì cái ngã 4 này cần nhìu thời gian đấy…^^

Đi qua rùi àh! Bây giờ đến ngã 3 “quá khứ”. Sẽ có nước mắt này, nỗi buồn này, kỉ niệm này…nhiều lắm… cái này cần ấy tự tin. Tự tin để đi thẳng đến trái tim tớ…~

Đến nơi rùi àh? đi thẳng đi! sẽ thấy 1 cái cửa cũ lắm. Tại vì lâu rùi có ai mở nó ra đâu. Nhưng mà…sẽ không có chìa khoá đâu.

– Thế mà cũng nói! Làm đứng nghe nãy giờ. Hix
Thôi tớ đi đây!

…….
Ấy đi rùi àh…=.=
Nhưng tớ đã nói hết đâu… Cái cửa ấy chỉ cần kiên nhẫn đợi là nó sẽ mở ra mà…tại vì ngay từ đầu nó không hề bị khoá nên cũng không cần chìa…

…………….
Tớ cần… không gì cả để gọi 1 người là người quen.
Tớ cần… sóng gió để gọi 1 người là bạn.
Tớ cần… thời gian và sự kiên nhẫn cũng như hiểu tớ để gọi 1 người là người yêu.

Bình luận